Editor: Lưu Nguyệt
Beta: An Lam
Gió rất nhẹ, phớt qua trên mặt, nhẹ nhàng, rất thoải mái. Mây yên tĩnh, yếu ớt trôi trên không trung, yên tĩnh mà ninh thần.
Ngẩng đầu nhìn nhiều đám mây trắng tinh, tâm vắng vẻ dường như thoáng chốc liền bị lấp đầy.
Theo con đường trong trí nhớ, Mộng Tịch vẫn mãi đi dọc theo con đường vạn trúc phong sơn. Bốn phía, lá cây nhẹ nhàng chập chờn, như tiên tử khoác lên người bộ trang phục màu xanh tươi, vây quanh nàng man diêu bay lượn. Bốn phía gió lạnh xào xạc, thường thường phát ra mấy tiếng vui thấp minh, nhẹ được như nhạc đệm. Mà nàng, mặc bộ y phục hồng nhạt càng tăng thêm vẻ động lòng người, giống như ở giữa nghìn vạn cây xanh cao lớn tìm được một điểm dịu dàng, đặc biệt mà chói mắt. Lại tựa như một đóa sen trắng lặng lẽ mọc lên giữa lá sen, hết sức sáng sủa, nhưng lại đạm mạc tự nhiên như nước.
Đi vào sơn động kia lúc mới gặp gỡ Hạo Khiên ca ca, khóe miệng Mộng Tịch lộ vẻ mỉm cười ngọt ngào. Theo ánh sang, bóng của nàng đổ ngược trong sơn động, kéo dài dưới đất.
Khi đó, là hắn đi tới như vậy . Không nhìn thấy biểu tình trên mặt hắn, nhưng không tồn tại làm cho nàng cảm thấy thân thiết.
-Nha đầu ngốc, áo của ngươi đã uốt như vậy, không mốc meo mới là lạ đó!
– Thật là nha đầu ngốc, một chút cảnh giác cũng không có, thảo nào bị rắn cắn!
-Tiểu nha đầu ngươi không được gọi ta là tiểu ca
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-le-hoa-lac/1912260/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.