Editor: Nguyệt Ngạn
Beta: An Lam
Đêm trước khi diễn ra Tiên kiếm đại hội, Mộng Tịch ở trong sân luyện kiếm cả đêm, đem tất cả những bộ kiếm pháp mình đã học được đều luyện cho đến khi nhuần nhuyễn như nước chảy mây trôi, nhưng sư phụ vẫn chưa trở về. Mộng tịch lẳng lặng ngẩng đầu nhìn trăng sáng to như ngọc bàn, cao ngất trong bóng đêm, làm cho màn đêm đen kịt tăng thêm một phần yên tĩnh.
Chống cằm ngồi trong trúc đình, Mộng Tịch ngắm nhìn mặt trăng không chớp mắt, nhìn một lát đột nhiên lại mỉm cười. Bóng đêm u tĩnh thật giống như ánh mắt của sư phụ, lại xán lạn làm nàng không thể dời tầm mắt. Mỗi lúc nàng nhìn sư phụ, sẽ thấy trong mắt người cũng có hình bóng của mình.
Từ trong lòng lấy ra bức họa vẫn mang theo nhiệt độ cơ thể của nàng, nhẹ nhàng mở ra đặt trên đùi, ngón tay chạm nhẹ lên gương mặt người trong họa, lại suy nghĩ về chuyện của mấy năm về trước.
Hôm đó, dưới ánh nắng trời chiều, bóng dáng nho nhỏ của nàng đứng trước bàn, sư phụ lại đứng phía sau lưng ghế nàng đang ngồi, lưng của nàng dán vào lồng ngực sư phụ, bàn tay to của người bao phủ lấy bàn tay nhỏ bé của nàng, từng nét từng nét vẽ lên bức họa.
-Sư phụ, vì sao trên bức họa chỉ có mình con?
Quay đầu ra phía sau, tiểu Mộng Tịch không hiểu hỏi, hai má nàng lại bất ngờ đụng trúng chóp mũi sư phụ, nhất thời trong lòng lại sinh cảm giác ngứa.
-Vậy con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-le-hoa-lac/1912249/chuong-54.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.