Editor: Nguyệt Ngạn
Beta: An Lam
Đêm đó, Mộng Tịch vẫn một mình ngồi trên thảm cỏ ngoài điện, trời đã rất khuya, cũng không thấy Dịch Vân Lạc đi ra. Nàng không biết tại sao sư phụ đột nhiên lại có phản ứng như vậy, câu nói: “Đi ra ngoài” kia băng lạnh như thế nào. Loại băng lạnh này là phát ra từ tận đáy lòng Mộng Tịch, theo máu từng chút từng chút một lan ra khắp toàn thân, lạnh đến tận xương. Lòng của nàng lại càng hoảng loạn luống cuống.
Trong trí nhớ Mộng Tịch, trước đây cho dù nàng làm sai chuyện gì, sư phụ cũng có tức giận, nhưng chưa bao giờ dùng loại khẩu khí băng lạnh này đối với nàng. Rõ ràng là sư phụ gần ngay bên cạnh nàng, nhưng trong lòng lại tràn đầy xa cách.
Trước mắt mọi người, mặc dù sư phụ đều là thái độ lạnh nhạt, nhưng khi đối mặt với nàng đều là một bộ dáng ôn nhu. Đó là một loại cảm giác khiến nàng như lâng lâng trên mặt nước, lúc đầu nàng còn cho đó chỉ là do ảo giác của mình mà nên.
Nhưng đã qua nhiều năm như vậy, sư phụ vẫn luôn ôn nhu với nàng như vậy. Nàng biết, loại cảm giác này không phải là ảo giác. Có lẽ, đây mới chính là con người thật sự của sư phụ, và chỉ có nàng mới có thể nhìn thấu được.
Nàng vẫn cảm thấy sư phụ cũng có cái gọi là “Đã từng”, nói không chừng là đã có chuyện gì đó xảy ra trong quá khứ, vì vậy mà sư phụ mới phủ một lớp bụi dày lên tim
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-le-hoa-lac/1912245/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.