Editor: Nguyệt Ngạn
Beta: An Lam
Nghe tiếng hô của Vương Mực Đồng, mọi người cùng quay đầu lại. Nhìn người trước mắt, toàn thân dường như máu đều bị đông cứng lại, trong lòng Mộng Tịch bỗng nhiên có một loại cảm giác thê lương cùng sầu bi không nói nên lời.
Bạch y tung bay, bóng dáng thanh tao không vướng bụi trần. Người cao cao tại thượng như vậy, cảm giác như không thể nào với tới. Đã từng có một khoảng thời gian, ngay khi nàng đứng bên cạnh người, vẫn còn cảm thấy cái gì đó không đúng, dường như trên đời này không có ai xứng đáng được đứng bên cạnh người. Bất kỳ vật nào cũng không thể xứng đôi với người. Vì thế, để ở bên cạnh người, nàng vĩnh viễn buộc chính mình phải cố gắng, luôn luôn cố gắng.
Nhiều năm như vậy, nàng cho rằng nàng đã không còn cố kỵ khi đứng bên cạnh người, an tâm làm đồ nhi của người. Nhưng hiện giờ nàng biết được, nguyên lai sư phụ so với tưởng tượng của mình lại vô cùng lợi hại như vậy, không chỉ các vị tiên gia cung kính đối với người, mà ngay cả thượng đế cũng phải kính người ba phần.
Khi đó, nàng liền biết, sư phụ không chỉ thuộc về mình nàng. Mà người còn có sứ mạng của mình, còn có trách nhiệm của mình, người còn phải bảo vệ lục giới muôn dân. Hoặc là nói cho tới bây giờ, sư phụ không chỉ của một mình nàng, khi còn ở Sương Vân điện, nàng thường nghĩ lầm rằng, tính mạng sư phụ chung quy chỉ có nàng.
Sau khi xuất môn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-le-hoa-lac/1912239/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.