Editor: Nguyệt Ngạn (linhlunglinh)
Beta: An Lam
Yên tâm đi, hắn không chết được…
Là một câu nói bình thường, chỉ đơn giản là mấy chữ, nhưng lại giống như những tia ánh sáng mặt trời đầu tiên trong ngày, nháy mắt đã chiếu sáng khắp cả bầu trời.
Khuôn mặt tái nhợt, thần sắc tiều tụy thảm thương, nhưng tất cả vẫn không che lấp được đáy mắt lộ ra tia sáng hy vọng, sáng rực như vậy, linh động như vậy, sáng lạn như vậy! Xích Hồ Ly chậm rãi xoay người, ánh mắt trong suốt, không có chút huyết sắc nào, môi khẽ nhếch, đi từng bước về phía nam nhân đang nằm trên giường đá. Áo choàng màu tím nhẹ nhàng lay động, như muốn xóa đi những vết máu đỏ thẫm, kiều diễm, rung động lòng người.
Thân thể Mộ Dung Diệc Hàn không tự chủ được run lên vài cái, muốn tiến lên, nhưng lại không dám tới gần. Nhìn Mộng Tịch, nhìn sợ hãi khẩn trương:
-Mực Đồng, thực sự không có chuyện gì sao…?
Nhẹ nhàng mỉm cười, Mộng Tịch gật đầu:
-Trước khi xuống núi, Sư phụ đã cho ta mấy viên Hoàn hồn đan để ngừa vạn nhất, không ngờ lại đúng lúc dùng tới.
-Như vậy, tại sao đệ ấy lại không tỉnh?
Dần dần, tâm Mộ Dung Diệc Hàn như rơi xuống hồ nước, châm rãi tan ra, chỉ là ý thức vẫn còn rời rạc, chưa hoàn toàn thanh tỉnh. Nhìn thấy khóe miệng Mộng Tịch lộ ra nụ cười nhợt nhạt, tâm hắn cũng mềm ra. Nàng nhất định sẽ không biết, đây là nụ cười đẹp nhất mà hắn từng gặp, nụ cười của nàng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-le-hoa-lac/1912231/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.