Edit: Lưu Nguyệt
Beta: An Lam
Trên đường đi tùy ý để Mộng Tịch kéo tay hắn, đôi môi mỏng hơi nhẹ cong lên, khóe mắt Mộ Dung Diệc Hàn mang theo ý cười. Vừa lo lắng vừa hồi hộp, tay hắn ở trong lòng bàn tay ấm áp của nàng, cảm giác dường như băng tuyết ngày xuân tan dần. Hắn biết, chỗ trống rỗng sâu thẳm dưới đáy lòng, đã chậm rãi bị nàng lấp đầy. Tựa hồ chỉ cần có nàng bên cạnh, trái tim của hắn cảm thấy rất yên ổn.
Trở bàn tay nắm lấy tay nàng, dưới ánh mắt nghi hoặc của Mộng Tịch, ngoắc ngoắc khóe miệng:
-Ta có cách tìm được bọn họ.
Kinh ngạc đi theo Mộ Dung Diệc Hàn tới con sông đào bảo vệ quanh thành, Mộng Tịch khó hiểu nhìn hắn đi tới một góc vắng người, tay trái kết ấn, bọt nước trong sông liên tiếp bay đến trên tay hắn. Ngón trỏ và ngón giữa trên tay phải của Mộ Dung Diệc Hàn ở cùng một chỗ, ánh sáng xanh biếc trên đầu ngón tay như ẩn như hiện, một màu xanh mơ màng, dường như đom đóm lấm tấm vào ban đêm.
Khi pháp thuật của hắn hạ xuống, bọt nước ngưng tụ thành một bóng nước trong suốt. Nếu không nhìn kỹ, tuyệt đối sẽ không nhìn thấy bên trong còn có một chút khói xanh như nhau hồng sắc sương mù, chạy vòng vòng giữa bóng nước.
-Đây là cái gì?
Nhận lấy bóng nước, Mộng Tịch liền đưa lên trước mặt tỉ mỉ quan sát. Đụng vào trên tay cảm giác như băng lạnh lẽo, lại mềm mại như cây bông, Mộng Tịch cầm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-le-hoa-lac/1912227/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.