Trời đã ngả về tối. Những ngọn đèn dọc hai bên con đường giao nhau bắt đầu lờ mờ bật sáng. Nhiệt độ bỗng chốc hạ xuống khiến tôi không nhịn được phải đưa tay lên xoa nhẹ cánh tay, một lần nữa cảm khái đồng phục có áo khoác thật tốt.
Tina vẫn một bước không rời theo sát sau lưng tôi, còn anh KanSai thì ở sau bọc hậu đảm bảo an toàn. Vì vậy nghiễm nhiên tôi là người đi trước dò đường.
Cầm đèn pin được Tina mang tới từ trong thư viện, tuy trời vẫn chưa tối hẳn, nhưng con đường u ám vẫn làm tôi phải bật đèn pin lên mới nhìn rõ.
Con đường từ khu lớp học tới nhà kính không xa lắm, chẳng mấy chốc chúng tôi đã đứng trước cửa. Anh KanSai thăm dò nhìn xung quanh một lần, bước một bước tới trước mở cửa.
Cánh cửa nhẹ nhàng không phát ra thanh âm quá lớn. Bên trong rậm rạp những tán lá cây hầu như bao phủ ánh sáng từ trần nhà xuống. Nhìn qua giống như bước vào một thế giới khu rừng nguyên sinh. Anh KanSai vẻ mặt tràn đầy tự tin cùng may mắn, nhỏ giọng:
– Kiến trúc khu nhà kính này có vẻ không khác mấy so với trường học trước kia của anh, đến thực vật cũng sắp xếp trồng y hệt. Nếu không sai, hẳn sẽ có một căn lầu nhỏ trong này để tiện chăm sóc. Chúng ta sẽ qua đó.
Tina vẫn yên lặng suốt quãng đường bỗng chốc lên tiếng, nghiêng đầu nghi hoặc nhìn về một hướng: “Vừa rồi hình như… em nhìn thấy cái gì đó… ”
Vừa dứt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-gioi-ranh-gioi-thuc-ao/2185206/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.