Thấy tôi thất thần, Sarrchi rướn người vỗ vỗ vai tôi, như nghĩ điều gì lại lấy bình nước lọc rót thêm một cốc cho tôi: “Đang nghĩ cái gì? Vừa rồi tôi kể chuyện mình cho Ran rồi, giờ đến lượt Ran. Kể tôi nghe có gì lí thú ngoài kia đi.”
Tôi nhìn biểu tình hứng thú của Sarrchi không biết phải nói gì. Kể thế nào khi rõ ràng tôi so với bọn họ tỉnh dậy muộn nhất đây, hiện tại thì chưa chắc không có người “dậy muộn” hơn tôi, nhưng tính đến hiện tại tôi thấy chắc chắn vẫn là tôi. Cho nên phải là tôi tò mò người khác mới đúng. Nhưng nói lại tuy Sarchi tỉnh được một tuần, lại chỉ loanh quanh trong khu này không chạy ra ngoài, thì đúng là nên tò mò thật.
Nghĩ vậy tôi bèn kể cho Sarrchi nghe chuyện tôi tỉnh dậy thế nào, gặp gỡ anh KanSai và Tina thế nào, chạy đến đây ra sao. Sarrchi mới đầu còn thích thú nghe, sau đó thì trưng vẻ mặt nhạt nhẽo nói:
– Chỉ có vậy?
– Chỉ có vậy.
Tôi nhún vai tỏ vẻ vô tội, thử hỏi chỉ mới trôi qua có mấy tiếng thì có thể xảy ra chuyện gì. Chuyện đặc sắc nhất là bóng đen đó thì đã được Sarrchi thông qua camera thấy hết rồi. Bảo tôi bịa thêm thế nào được, nhưng tôi vẫn tốt bụng bồi thêm một câu, vươn tay chỉ hai con người đang bị “bỏ rơi” một góc nằm ở kia:
– Họ tỉnh sớm hơn tôi, nghe đâu cũng có gặp vài chuyện. Sar chờ họ tỉnh lại rồi lại hỏi thăm.
Sau khi nghe tôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-gioi-ranh-gioi-thuc-ao/2185198/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.