Ánh nắng của buổi chiều tà rọi xuống, xua bớt đi làn sương mù vẫn luôn bao phủ lấy ngôi trường. Ngược lại, có vẻ dường như bầu trời vẫn luôn một màu xanh như vậy, trong vắt không hề trộn lẫn những màu sắc khác.
Nếu không có ánh nắng mặt trời, có lẽ sẽ khiến người cảm giác mình đang ở trong một chiếc hộp xanh biếc. Nhưng cũng không khác gì, chúng ta vẫn luôn ở trong một chiếc hộp!
Đứng dưới bóng râm của gốc cây che đi ánh sáng, tôi ngẩng mặt lên nhìn trời suy tư. Ngón tay mở ra bảng thông tin kiểm tra giờ.
Thời điểm bước ra khỏi phòng y tế, tôi bỗng nhìn thấy bản đồ được dán trên tường. Nhìn các kí tự và miêu tả giới thiệu chi tiết của từng khu nhà, tôi vui vẻ đưa tay xé bản đồ xuống cuốn lại, ném vào hành trang.
Nhưng kinh hỉ hơn nữa là, tôi bỗng phát hiện phía dưới cùng bên phải khung thông tin có hiện giờ giấc hiện tại. Như vậy kết hợp cùng bản đồ, có thời gian và không gian, ha hả, tôi sẽ không lo bị lạc đường.
Chọn lấy một gốc cây có vẻ dễ leo, đạp chân lấy đà trèo lên ngồi vắt vẻo trên cành cây. Tôi lấy ra bản đồ, ánh mắt chuyên chú nhìn xuống.
Từ góc độ này của tôi nhìn xung quanh, chỉ thấy phía trước cũng có một khu nhà tương tự với từng cửa sổ nối liền san sát giống hệt nhau, không khác gì với những khu nhà trước mà tôi thấy.
Đôi mắt lia đến chữ ‘L’ to đùng được khắc trước bờ tường
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-gioi-ranh-gioi-thuc-ao/2185174/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.