Trước mặt có hai người đang dần dần chạy tới, người lớn tuổi hơn sau khi cõng người còn lại, nhìn quanh một hồi, mới dám đặt người sau xuống ngồi tựa vào tường.
Khi tôi chạy lại về phía hai người họ, tầm mắt mới nhìn rõ diện mạo người tới. Nhưng thời điểm tôi nhìn thấy rõ ràng kia, sâu trong mắt xẹt qua một tia kinh ngạc. Hai chân cũng không tự chủ khẽ chậm lại.
Một lần hai lần có thể tính là trùng hợp, vì sao đến lần thứ ba tôi vẫn gặp được người quen!
Có vẻ như họ đã nhìn thấy tôi, cũng đồng dạng kinh ngạc như vậy. Nhưng rất nhanh cô bé đang ngồi xuống liền vui vẻ vẫy tay với tôi.
– Rannie sao?
Khi tôi bước tới gần, bỗng nghe thấy một thanh âm hiền hòa vang lên bên tai. Tôi ngẩng đầu nâng mắt nhìn. Một cô gái với đôi mắt màu thủy lam trong suốt, những lọn tóc quăn nhẹ màu vàng dường như dịu dàng phát sáng trong không gian u tối, khóe miệng vẫn luôn nở nụ cười nhẹ nhàng. Cả dung mạo đều mang theo một nét lai giữa Á và Âu.
Tôi ngừng lại một chút, cũng nở nụ cười: “Lâu không gặp chị, Kimiko!”
Kimiko nhẹ nhàng vén sợi tóc sau tai, hướng tôi cười gật đầu, đáp lời: “Thật mừng là em còn nhớ được.”
– Nè nè, chị Ran ơi, chị có nhớ em không?
Tôi chưa kịp mở miệng thì một giọng nói đã nhanh chóng xen vào, nhìn lại thì đập vào mắt là hai con ngươi to tròn lấp lánh, mái tóc màu hạt dẻ được tết đuôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-gioi-ranh-gioi-thuc-ao/2185170/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.