Âm thanh ồn ào huyên náo như xa như gần, rõ ràng làm quấy nhiễu giấc ngủ của người nào đó, khiến hai đầu lông mày cau chặt lại hình chữ ‘xuyên’. Sau bao phút vật lộn nhẫn nhại thì rốt cuộc tôi vẫn không thể chịu nổi, chậm rãi mở hai mắt.
Thế nhưng chưa kịp phát tiết khó chịu trong lòng vì bị phá giấc ngủ, thì hình ảnh trước mắt khiến tôi đứng hình vài giây, quên mất định nói gì.
‘Đây là đâu?’ Đây là suy nghĩ đầu tiên của tôi.
‘Sao nhiều người vậy?’ Đây là suy nghĩ thứ hai của tôi.
‘Không lẽ mình lại xuyên không?’ Tôi cả kinh khi câu hỏi thứ ba xuất hiện trong đầu.
Nhưng ngay sau đó tôi lắc mạnh đầu xua tan đi câu hỏi vừa mới xuất hiện kia. Đã có tiền đề của lần trước, nên hiện tại tôi cũng rất mau thích ứng là mình đang bị dịch chuyển đến một nơi khác, chỉ khác một điều là không phải bị ánh sáng lớn nào đó đánh vào, mà là bị ngủ gật rồi nhẹ nhàng xuyên qua. Chỉ là không biết Zu và Kimiko thế nào rồi…
Tuy nhiên, dù sao hoàn cảnh này cũng khiến tôi lạ lẫm. Từ khi tỉnh lại đến bây giờ, tôi chỉ gặp gỡ được lẻ tẻ một vài người, một phần thời gian lại chỉ có một mình. Tôi cứ nghĩ tổng cộng số người của ngôi trường này chắc không đếm nổi mấy trăm đi? Nhưng nhìn xem, đầy ắp chỉ thấy toàn đầu người, thi thoảng còn có người hướng tôi chào hỏi, này đâu chỉ có mấy trăm.
Trước mắt là một căn phòng, à không,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-gioi-ranh-gioi-thuc-ao/2185160/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.