Tôi không biết nếu thật bị đuổi học thì mình sẽ như thế nào, nhưng chắc chắn một điều như hệ thống đã nói ban đầu, tôi chỉ có thể hoạt động trong trường học này.
Và quan trọng hơn là, tôi vẫn chưa quên phải hoàn thành ước nguyện mới có thể ra khỏi đây.
Nhìn nụ cười có phần ác ý của giáo viên Thầu, rồi lại một giây sau liền quay về dáng vẻ nghiêm túc. Tôi có vẻ cảm nhận được một chút về tính khí của ‘bà la sát’ này rồi.
Mắt thấy không còn ai lên tiếng hỏi điều gì nữa. Cô Thầu cầm lên quyển giáo án bước ra cửa, đoạn quay đầu lại hướng chúng tôi:
– Được rồi, các em đi theo tôi. Tôi sẽ giới thiệu sơ lược và dẫn các em về ký túc xá.
Vừa dứt lời, hơn ba chục con người trong lớp nhanh chóng đứng dậy đi phía sau cô Thầu rời khỏi khu nhà B. Tôi cũng cùng Zumy và Demon đi theo dưới cùng. Dư quang ánh mắt âm thầm ghi nhớ những nơi đã đi qua.
– Ran, cậu xem chúng ta có may mắn ở chung phòng trong ký túc xá không?
Zumy ở bên cạnh tiến tới ghé tai nhỏ giọng, ánh mắt lấp lánh lại tràn ngập mong đợi. Thế nhưng, chẳng bao lâu thì bị Demon không thương tình đâm chọt phá vỡ ảo tưởng:
– Bà ở đấy mà mơ đi. Xác suất học sinh cùng lớp mà lại cùng phòng không khác gì việc bốc thăm trúng thưởng cả.
– Ai mượn ông xía vào.
Zumy căm tức quay ngoắt đầu lại. Ánh mắt hai bên đối
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-gioi-ranh-gioi-thuc-ao/2185156/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.