Sáng hôm sau.
Ánh sáng dịu nhẹ xua bớt u tối của màn đêm. Xuyên qua cửa kính chiếu tới cặp mắt đang khép lại.
Reng reng!
Mệt mỏi vươn tay tắt chuông đi, tôi vẫn nhắm mắt xoay người sang. Cánh tay tự giác kéo chăn lên ý đồ muốn nằm tiếp.
Nhưng một giây sau, cái chăn lại không chút lưu tình bị giật đi, khiến khí lạnh của sáng sớm phả vào người làm tôi không tự chủ rùng mình, miễn cưỡng mở mắt ra.
Chỉ thấy Cherry đang phồng má chống hông trên giường tôi, bên cạnh là Sarrchi đang túm chiếc chăn yêu quý, dùng ánh mắt "vui sướng" mà nhìn tôi.
Không nói gì, tôi lấy gối quấn chặt quanh đầu. Ngủ tiếp.
Keng keng keng!
Âm thanh kinh thiên còn hơn cả chuông đồng hồ áp sát bên tai, cho dù dùng gối cũng không tài nào che hết được. Khiến tôi bất đắc dĩ ngồi thẳng dậy, ánh mắt còn nhập nhèm sương mù tràn đầy u oán. Thầm nghĩ: Thật mệt mỏi mà!
- Cậu còn định ngủ đến khi nào? Biết mấy giờ rồi không?
- Chị ngủ thêm tí nữa là muộn học đấy.
- Nhanh thay quần áo rồi ăn sáng đi.
- Đúng đấy, chị ra muộn là hết phần bữa sáng chị Ruby chuẩn bị đấy.
Sarrchi và Cherry mỗi người một câu líu ríu bên tai tôi, Cherry còn một tay cầm nồi nhôm một tay cầm thìa đang trong tư thế sẵn sàng, chỉ cần tôi có ý định nằm xuống là sẽ "khua chiêng gióng trống" ngay.
Nhìn đồng hồ mới chỉ đến năm giờ sáng, tôi khẽ giựt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-gioi-ranh-gioi-thuc-ao/2185153/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.