Kết thúc tiết học buổi sáng, sau khi cả lớp đứng lên chào cô Thầu. Tôi ngồi xuống lật sách xem lại. Zumy thấy thế quay lại nhìn tôi, dò hỏi:
- Ran không đi căng tin ăn trưa sao?
Động tác giở sách hơi dừng một chút, tôi ngẩng đầu nhe răng cười tươi với Zumy: "Tôi không đói, Zumy cùng Demon xuống ăn đi." Đùa sao! Cả ngày hôm qua lẫn sáng nay đều phải "nhét giấy" vào miệng. Tôi cũng không phải người cuồng ngược bản thân. Nghĩ đến sắc mặt lại có chút khó coi.
Dường như cảm nhận tôi cười hơi âm trầm, Zumy há mồm định nói gì thì im bặt, suy tư nghĩ một hồi rồi "à" lên như bừng tỉnh hiểu ra:
- Ran sợ tốn điểm thành tích sao?
Điểm thành tích được xem như là "tiền" ở ngôi trường, chi phí ăn, mặc, ở,...đều được trả bằng điểm thành tích. Ngay cả căng tin cũng không ngoại lệ, hơn nữa điểm thành tích trả ở đó cũng khá mắc, gần năm mươi điểm. Khó trách Zumy lại hiểu lầm như vậy, ngược lại thì tôi chưa nghĩ đến phương diện đó.
Xem ra không ăn được cũng là một lợi thế nhỉ?
"Xem là vậy đi." Tôi không định phản bác, dù sao cái lí do đó cũng khá hợp lý. Tốt hơn là phải nói "tôi là siêu nhơn, tôi không cần ăn".
"Nhưng không ăn gì cũng không được, để tôi khao cậu một bữa nhé?" Zumy giãy giụa một chốc, nhưng rất tỏ vẻ hào sảng. Vung tay một cái bày tỏ tính đại hiệp.
Tôi liếc mắt một cái: "Tôi nhớ không nhầm cậu nói điểm của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-gioi-ranh-gioi-thuc-ao/2185147/chuong-34.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.