Tôi có chút ngạc nhiên nhìn Demon, thầm nghĩ chẳng nhẽ "nó" cũng biết chọn người? Nhưng dù sao, Demon không bị gì là tốt rồi, nếu không nói cậu ta còn rất tiêu sái đi nghiên cứu cửa sổ kia.
Ngồi xổm một bên xa xa, tôi ôm trán thở dài, không nhịn được nữa đành cất tiếng: "Demon, cậu ngắm nghía đủ chưa?"
Bàn tay vẫn còn đang nắm tấm rèm cửa, Demon tỏ vẻ rất bình thản nhìn tôi: "Cậu nói nó có kỳ quái, tôi muốn xem nó kỳ quái chỗ nào. Có lẽ đây là nguyên nhân Zumy xảy ra chuyện."
Há miệng mấp máy môi, cuối cùng tôi vẫn không nói gì.
Hiện giờ tôi chỉ cần đến gần, hoặc chỉ cần liếc mắt nhìn một chút, là cái âm thanh mời gọi chết tiệt lại quẩn quanh bên tai, không sao dứt đi được. Trạng thái bây giờ mà bảo tôi xem xét vấn đề, thì không biết có xem được gì không, không khéo lại nối gót Zumy nhảy lầu. Vì vậy đành phải để Demon đi xem.
Đột nhiên, Demon 'ồ' một tiếng giống như phát hiện cái gì, cất giọng đủ để tôi nghe được: "Cái này trông y như con ong đồ chơi, sao nó lại gắn lên cửa sổ nhỉ?"
Ong? Đồ chơi?
Tôi nhíu mày khó hiểu, đáp lại từ xa: "Hình dáng thế nào, có nút bấm hay gì không?"
"Thì giống con ong, không thấy nút bấm gì, cầm vào giống như cầm cao su. Ồ, nó biết..." Đang nói giữa chừng, Demon đột nhiên im bặt.
Hồi lâu không thấy Demon nói tiếp, tôi lo lắng hỏi thăm: "Này! Demon, sao thế?"
...
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-gioi-ranh-gioi-thuc-ao/2185120/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.