Nói cách khác, những việc mà tôi và Demon đã đối phó với Sandy hay như bản thân cô ấy bị biến thành hình dạng như vậy. Sandy đều rõ ràng tỉnh táo.
Này cũng quá tra tấn tinh thần rồi!
Tôi không tiếng động vỗ vai an ủi, Sandy như không cảm giác được, đầu vẫn chôn vào đầu gối, chỉ có giọng nói giống như máy móc phát ra: “Trước khi hai người đến, tôi tận mắt nhìn bản thân từng chút từng chút bị ăn mòn, không cảm thấy đau đớn, chỉ thấy trống rỗng và kinh hoảng. Lúc đấy tôi đã nghĩ, nếu mình cứ bị hãm trong này, thậm chí chết đi, liệu có thể quay về thế giới thực? Ác mộng này liệu có ngừng lại không?”
Không khí bỗng chốc lặng đi, dẫu biết hoàn cảnh này không thích hợp để kể chuyện tâm tình, nhưng tôi vẫn cảm thấy xót xa, mở miệng: “Tôi cá không chỉ riêng cậu, mọi người không người nào sẽ không nghĩ điều đấy, cái chính là sự thích nghi, có muốn tiếp tục cố gắng vì mình không, hay chỉ biết trốn tránh rồi ở đó lâm li bi đát.”
Tôi rũ mắt, nhớ đến người thân của mình ở thế giới thực. Nếu cho tôi một thanh xuân mãi mãi, đổi lại là mất đi người thân, mất đi tương lai. Ha… tôi tình nguyện thoát khỏi thanh xuân ảo này!
Như bị lời nói của tôi lây nhiễm, Sandy bỗng chốc ngẩng đầu, giương mắt nhìn tôi. Không cần nói gì, tôi cũng hiểu trong đôi mắt đó giống như vừa có thêm thứ gì, trở nên sáng rỡ.
“Hai người nói chuyện xong chưa? Xong rồi thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-gioi-ranh-gioi-thuc-ao/2185115/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.