Type: nguyet hycass
Nhưng cuối cùng thì Tiểu Văn vẫn rời bỏ Uông Trường Xích. Sau đêm ấy một tuần, khi trở về phòng trọ, Uông Trường Xích không thấy Tiểu Văn, cũng không thấy va li hành lý, chỉ thấy một tờ giấy nằm trên bàn.
Họ Uông kia, mỗi lần anh làm chuyện ấy với tôi, anh đều dùng bao cao su. Anh không yêu tôi, anh chê tôi bẩn, tôi phải đi thôi. Họ Hạ.
Chữ viết rất to, nét ngang không thẳng, nét đứng thì nghiêng qua nghiêng lại. đây là lần đầu tiên Tiểu Văn viết nhiều chữ đến như vậy. Uông Trường Xích đứng ngây người nhìn tờ giấy, lẩm bẩm trong miệng. Anh đeo bao cao su vì không muốn có con. Chúng ta không thể nuôi được. Đồ ngốc!
Uông Trường Xích đến tiệm mát xa chân để hỏi thăm tin tức Tiểu Văn. Trương Huệ nói:
- Nhất định nó đã đi theo một thằng đàn ông có tiền nào đó rồi.
Uông Trường Xích lắc đầu:
- Cô ấy nhất định bị ai đó lừa rồi.
Sau đó, Uông Trường Xích đến đồn công an báo cáo Tiểu Văn đã mất tích. Viên cảnh sát trực bàn hỏi, nếu có tin tức gì sẽ liên hệ ngay với Uông Trường Xích. Căn phòng trọ giảm đi hai người lại trở nên quá rộng, hình như nó rộng lên khoảng hai phần ba, bàn ăn rộng, chiếc giường cũng quá rộng. Mỗi đêm, Uông Trường Xích tắt điện nằm trên giường trông ngóng tiếng bước chân đi lên cầu thang, hy vọng Tiểu Văn hồi tâm quay về. Hình như thính giác của cậu đã phát huy đến tột đỉnh, có thể nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-doi-doi/2454138/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.