Nói thực lòng, bố càng lúc càng quá đáng, không giống bố của con chút nào cả. Khi bố vẫn còn là bố của con, người ta cho bố một chiếc bánh khô, bỗ cũng ôm trong lòng, về đến nhà, mồ hôi đã thấm ướt cái bánh mà bố vẫn không nỡ ăn. Tại sao lúc sống bố thương con đến như vậy, nhưng sau khi chết lại làm khó dễ cho con cháu mình? Có lẽ nào lối sống hiện đại trên dương gian đã ảnh hưởng xuống đến âm ty địa ngục hay sao? Bố nói với Quang Thắng là cần một con lợn, lúc ấy con đã thất kinh hồn vía rồi. Bố không biết là gia đình con đã khốn cùng rồi sao mà lại đòi một con lợn, rõ ràng không phải là quá đáng sao? Nhưng quá đáng thì quá đáng, dù sao con cũng thấy nhớ bố, nhân cơ hội này tỏ bày chút lòng hiếu thảo với bố cũng vẹn cả đôi đường. Nhưng, bố nhận lợn, nhận rượu, nhận giấy vàng mã mà không giúp chúng con được gì cả, chuyện này đâu phải là cách sống của bố khi còn ở dương gian. Có lẽ nào xuống âm ty, bố đã làm quan to nên đã tiêm nhiễm lối sống hủ bại mà biến chất rồi? Có lẽ nào lễ vật ấy vẫn chưa đủ sao? Có lẽ nào ông cố giúp cháu nội xua đuổi bệnh tật vẫn phải có lễ vật, có quà thật hậu hĩnh mới xong? Con suy nghĩ đến nát óc vẫn không giải đáp được những câu hỏi ấy, nuốt cơm không xuống, ngủ không tròn giấc nên mới bò ba cây số đến đây để chửi bố. Nếu không tin bố mở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-doi-doi/2454130/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.