Ban ngày, Uông Hòe và Lưu Song Cúc thường không có mặt trong phòng bệnh, Họ muốn giành cái không gian ấy cho Uông Trường Xích và Tiểu Văn, thậm chí còn muốn dán một chữ “hỷ” màu đỏ lên cửa phòng. Đến khuya, Lưu Song Cúc mới đẩy xe đưa Uông Hòe về phòng. Ông đã thấm mệt, vẻ mặt bơ phờ và khi Lưu Song Cúc còn chưa kịp lau xong cơ thể thì ông đã ngáy khò khò trên xe lăn. Uông Trường Xích thường cảm thấy bất nhẫn, cho nên đến đêm thứ ba, khi hai người về đến phòng, Uông Hòe đã ngủ, cậu lên tiếng hỏi:
- Vì cớ gì mà bố mẹ ngày nào cũng sáng đi tối về như thế.
- Nếu bố mẹ ở trong phòng sẽ ảnh hưởng đến việc học của Tiểu Văn – Lưu Song Cúc nói.
- Không sao đâu, hai bác có hay không có trong phòng thì trình độ của cháu cũng chỉ ngang chừng ấy thôi – Tiểu Văn nói.
- Thực ra thì giữa con và Tiểu Văn cũng chẳng có chuyện gì để nói với nhau.
- Bố mẹ cũng có ít chuyện cần phải làm.
- Có phải là đi tìm Hoàng Quỳ không?
Như bị điện giật, Uông Hòe choàng tỉnh, lắp bắp:
- Không, không… Bố mẹ đến trụ sở cảnh sát thôi.
Cả Uông Trường Xích và Tiểu Văn đều nhìn họ thăm dò, tỏ vẻ không tin tưởng. Uông Hòe nói:
- Nếu bố mẹ không đến thúc giục, cảnh sát sẽ quên vụ án này thôi. Họ mà quên thì không còn ai có thể giúp chúng ta lôi chuyện con bị đánh ra ánh sáng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-doi-doi/2454086/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.