Sau khi rời khỏi trại giam, Uông Trường Xích đến bên bờ sông, tìm một đoạn sông khá vắng người và ngồi xuống một tảng đá. Mặt trời đang đổ lửa, nhanh chóng đốt nóng cơ thể cậu. Sau một vài động tác vận động tay chân, Uông Trường Xích nhảy ùm xuống nước, vừa bơi vừa cởi quần áo vò thật kỹ. Cảm thấy chúng đã sạch, cậu leo lên bờ, người trần trùng trục, vắt khô và phơi chúng lên tảng đá. Xong, cậu lại nhảy xuống nước, vò đầu, kỳ cọ thân thể. Nhờ có ánh nắng chiếu xuyên qua mặt nước nên Uông Trường Xích có thể nhìn thấy rõ ràng những bụi bặm trên người bị kỳ cọ rơi ra trôi lờ đờ trong nước sông. Đến khi cảm thấy mình đã sạch sẽ hoàn toàn, Uông Trường Xích mới trèo lên tảng đá nằm sưởi nắng. Thân thể vừa nóng lên, cậu lại nhảy ùm xuống sông ngâm mình trong nước, ngâm rồi phơi, phơi rồi ngâm đến mấy lần. Quần áo trên tảng đá sắp khô, cậu lật qua phía bên kia, hơi nước từ đó bốc lên nghi ngút. Lại ngâm rồi lại phơi một lát nữa thì quần áo đã khô hẳn. Ngồi bên bờ sông, cậu chờ cho mặt trời làm bốc hơi hoàn toàn những giọt nước còn bám trên cơ thể mới mặc quần áo vào. Đưa ống tay áo lên mũi hít hít, Uông Trường Xích nhận ra mùi thơm của nắng.
Khi Uông Trường Xích về đến phố Tiểu Hà thì Hoàng Quỳ không có mặt ở công ty, chỉ có một gã đàn em đang trực. Chờ đợi đến tối mịt, Hoàng Quỳ mới xuất hiện, dáng đi ngật ngà ngật ngưỡng, trên tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-doi-doi/2454082/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.