Ngày nào cũng thế, Uông Hòe đều ngồi trên xe lăn nhìn ra ngoài cổng làng xa xa. Nhìn mãi rồi quen, cây phong bên cổng làng như biến thành một tấm ảnh màu dán chặt trong đầu ông ta. Nhắm mắt lại, Uông Hòe vẫn có thể tả được hình dáng của tán cây, sự phân bố các cành cây và ngay cả những chiếc lá rậm rịt ra làm sao. Ông lo Uông Trường Xích không có tiền ăn nên đã nhờ chú Hai đến bưu điện thôn gửi đi năm trăm đồng. Gửi xong, chú Hai đem biên lai gửi tiền đưa cho Uông Hòe, ông cất kỹ vào trong túi áo ngực, lúc không có việc gì làm, ông lại lôi ra ngắm nghía, tưởng như tờ biên lai chính là bài thi của Uông Trường Xích được thầy giáo cho một trăm điểm vậy. Ngoài lúc ăn cơm, thời gian còn lại trong ngày ông đều dành cho việc trông ngóng. Gã hàng xóm du thú du thực lắm điều Lưu Bách Điều thường đến nhà Uông Hòe để hút thuốc. Tuy mục đích chính là xin thuốc hút nhưng gã lắm điều này lại không trực tiếp đi thẳng vào vấn đề mà lúc nào cũng mào đầu:
- Anh Hòe à, anh đang nhìn gì thế?
- Nhìn Trường Xích.
- Xa thế anh có nhìn thấy không?
- Rõ như đang ở trước mắt.
- Nó đang làm gì?
- Ôn thi.
- Học hành ra sao?
- Nhất lớp.
- Nếu em có một đứa con có khí chất như vậy, ngày nào em cũng mời mọi người.
Lúc ấy, có đến tám chính phần mười là Uông Hòe sẽ moi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-doi-doi/2454072/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.