Đến gần tối thì Uông Trường Xích và Lưu Song Cúc đã tới được bệnh viện huyện. Uông Hòe vẫn còn nằm ở hành lang. Đôi mắt ông mở trừng trừng, hai con ngươi chẳng khác nào hai quả nho nhân tạo. Khi Uông Trường Xích xuất hiện, ông khép mắt lại nhưng hình như việc nhắm mắt cũng khó khăn nên nếp da trên mí mắt cứ run run. Giữa mí mắt với tròng mắt Uông Hòe không có nước mắt bôi trơn, khô khốc, thậm chí là trên tròng mắt còn vương nhiều hạt bụi li ti. Hoàng Qùy nói:
- Từ khi cậu đi, ông ấy cứ mở mắt chờ. Bởi vì không thể đi đến nhà vệ sinh nên mỗi ngày ông ấy chỉ ăn mấy miếng bánh bao, vài ngụm nước tượng trưng mà thôi.
Nộp tiền xong, Uông Hòe được khiêng vào bệnh viện. Qua kiểm tra, ngoài việc cành cây gây ra không biết bao nhiêu vết thương ngoài da ra, Uông Hòe còn bị chấn thương đốt xương sống số năm ở thắt lưng. Bác sĩ nói trị liệu không tốt e là sẽ bại liệt suốt đời. Uông Trường Xích nói:
- Bị rơi từ độ cao như vậy xuống mà còn giữ được mạng sống cũng đáng xem là một kỳ tích.
- Sở dĩ không chết là vì khi rơi, ông ấy đã bám được một chút vào thành lan can, sau đó lại được cậu giữ lại một giây, cuối cùng quan trọng nhất là được lùm cây chè tàu ngăn lại. Ngay cả cậu, không chết cũng nhờ vào lùm cây chè tàu.
Bác sĩ còn giải thích về việc Uông Trường Xích túm lấy tay Uông Hòe lúc ông rơi xuống,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-doi-doi/2454068/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.