Soso ngồi dưới tán cây đọc sách.
Từ Fariel đến biên cảnh Sangtu, lại từ biên cảnh Sangtu chạy về Fariel, cậu đã lãng phí rất nhiều thời gian. Hơn phân nửa học kỳ đã trôi qua, thầy Danton đã giảng được hơn hai trăm trang. Cậu phải cố gắng tự học mới có thể đuổi kịp tiến độ.
“sasapurol-vid.” Cậu niệm chú ngữ, chỉ ma pháp bổng về phía trước. Từng đốm lửa nhỏ phóng ra như tuyết rơi đầy trời.
Bốp bốp. Phía sau truyền đến tiếng vỗ tay.
Soso vội vàng thu hồi ma pháp quay đầu lại.
Ciro đang mỉm cười bước tới, “Rất đẹp.”
“Nhưng không giống như em nghĩ.” Cậu chỉ muốn tạo ra một đốm lửa thôi.
“Ma pháp là sáng tạo. Đây là ý tưởng từ trước đến giờ của học viện ma pháp St Paders.”
Soso buồn rầu: “Nhưng em bây giờ ngay cả bắt chước cũng không làm được.”
“Chứng tỏ em trời sinh đã là một người sáng tạo, một nhà phát minh.”
Soso khép sách lại, cười cười với hắn, “Cám ơn anh đã an ủi.”
Ciro thấy cậu đứng lên liền hỏi: “Em đi đâu vậy?”
“Tới trường.” Soso đáp, “Đến giờ đi học rồi.”
“Ta đã giúp em mời một đạo sư khác. Về sau em có thể đi theo dì Olivia học tập.” Hắn nghiêng người, Olivia đang đứng cạnh cánh cửa thông vào sân, khoanh tay nhìn về phía này.
Soso trầm tư một lát: “Cảm tạ ý tốt của anh, nhưng em vẫn hy vọng có thể tiếp tục được thầy Danton chỉ dạy.”
Ciro kinh ngạc, “Tại sao? Được dì Olivia dạy dỗ em có thể đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mong-dai-luc-he-liet-chi-nhi-de-hoa/2445554/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.