Trong bóng tối tĩnh lặng và sâu thẳm, Bologo và Jeffrey đứng yên trước cánh cửa khắc kiếm và xích. Rõ ràng vừa rồi chỉ là một cuộc trò chuyện bình thường, nhưng nó lại giống như một lời tuyên thệ trung thành của một hiệp sĩ cổ đại. Bologo mơ hồ cảm thấy như có thứ gì đó đang trói vào mình, có lẽ thứ đó được gọi là "trách nhiệm".
Sau khi giải thích tất cả những chuyện này với Bologo, Jeffrey cắm "chìa khóa mê cung" vào cánh cửa.
Cảnh tượng quen thuộc lại xảy ra, ánh sáng xanh lam hình vòng cung lan từ ổ khóa ra cánh cửa, sau đó thì tiếng kim loại cộng hưởng với nhau, phát ra những âm thanh ù ù chói tai.
Lần mở cửa này rõ là tốn nhiều sức hơn trước, Jeffrey phải dùng hết sức để xoay chìa khóa, trông như đang đẩy một cánh cửa bằng đá nặng nề. Có tiếng "kẽo kẹt" truyền ra từ khe hở như tiếng bụi sỏi bị nghiền thành bột mịn.
Ánh sáng chiếu qua khe cửa, rồi rộng mở hoàn toàn.
- Chào mừng đến với Cục Trật tự.
Jeffrey thở hổn hển, rồi đẩy Bologo về phía có ánh sáng.
Cảm giác kỳ lạ khi băng qua "cửa" lại xuất hiện. Sau khoảng thời gian ngắn buồn nôn và chóng mặt, Bologo khôi phục lại trạng thái bình thường, tầm nhìn cũng dần rõ ràng. Đồng thời, tiếng huyên náo phá vỡ sự im lặng bên tai, nó ập đến như một cơn thủy triều, nhấn chìm hoàn toàn Bologo.
Sân trong, hắn đang ở trong một sân trong cực kỳ rộng lớn.
Hầu hết kiến trúc trong tầm mắt đều được tạo thành từ những khối đá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mon-no-bat-tan/923156/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.