Kể từ khi Adele qua đời, Bologo cảm thấy mình có hơi cáu kỉnh, và theo thời gian, cơn cáu kỉnh này càng trở nên bạo lực, nóng nảy và khó mà chịu nổi.
Cảm giác này giống như khi chứng Bạo Thực phát tác, nhưng Bologo hiểu rằng cơn cáu kỉnh này bắt nguồn từ chính bản thân anh.
Mỗi lần nhận được thông tin mới và trừng trị những tên ác ôn chết tiệt kia, Bologo đều cảm thấy cơn cáu kỉnh này như được giải tỏa. Nó mang lại cho anh cảm giác bình yên tạm thời, nhưng dù có giết bao nhiêu tên ác ôn đi chăng nữa thì cơn cáu kỉnh này cũng chỉ vỏn vẹn được xoa dịu đi mà thôi, chứ không thực sự được chữa hết.
Chỉ sau khi tất cả những chuyện này kết thúc, Bologo mới có thể tìm thấy sự giải thoát. Anh vẫn luôn không ngừng tìm kiếm linh hồn của Adele.
Adele khác với Bologo, bà ấy bị người khác sát hại và cưỡng ép “ngưng kết”. Sau quá trình điều tra, Bologo không tìm thấy linh hồn của Adele, mà tìm thấy một thứ được gọi là “Hòn đá triết gia”.
Đây là tên gọi của linh hồn con người sau khi được “ngưng kết” thành một thực thể – một tinh thể đỏ, trong suốt như pha lê.
Linh hồn là con bài mặc cả để giao dịch với Ma quỷ, tương tự, loại tiền tệ như kia cũng rất phổ biến đối với loài người.
Hòn đá triết gia quý không chỉ vì nó là một vật liệu giả kim đắt tiền, mà càng quan trọng hơn, Ác ma có thể ăn nó để xoa dịu cơn đói khát trống rỗng và kìm hãm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mon-no-bat-tan/923150/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.