Nghe tiếng gọi, Lâm Huyền sững người, vô thức bóp phanh, chiếc xe bán hàng khựng lại.
Quay đầu nhìn lại, hắn thấy một ông cụ đang lạch bạch chạy tới, nhoáng cái đã đến bên xe, túm chặt một góc xe, như sợ hắn chạy mất.
Lâm Huyền nhướng mày, ông cụ này có tính là khách quen không nhỉ?
Hình như ông cụ cũng không vào nhóm chat, thôi thì cứ tính là có đi.
Lâm Huyền chưa kịp mở miệng chào, đã nghe ông cụ gân cổ lên, thốt ra một câu than vãn nửa đùa nửa thật: “Ông chủ Lâm, cậu có biết tuần vừa rồi tôi sống thế nào không?!”
“Ơ...”
Lâm Huyền nghẹn lời.
Ông cụ mặt mũi hồng hào, da dẻ căng bóng, vừa rồi chạy còn nhanh hơn thanh niên, giờ túm xe cũng khỏe re.
Nhìn qua là biết sống rất tốt, câu than vãn kia nghe giả trân quá.
Ông cụ chẳng quan tâm, lúc này trong lòng ông vui như mở hội.
Một tuần không được ăn cơm ông chủ Lâm nấu, cảm giác đó đúng là khó chịu thật sự.
Hôm nay ông định đi dạo quanh khu nhà Lâm Huyền, biết đâu may mắn bắt gặp hắn đang nấu ăn.
Ai dè vừa ra khỏi cửa đã tóm được người.
Duyên phận đúng là kỳ diệu.
“Ông chủ Lâm, cậu đang đi bán hàng đúng không? Thôi đừng đi đâu nữa, xe cậu có bao nhiêu, tôi thâu hết!”
Tay ông cụ chuyển từ xe sang cánh tay Lâm Huyền, lời nói càng lúc càng quá đáng: “Cậu thương cái thân già này với! Tôi già rồi, chẳng còn sống được bao lâu để mà hưởng thụ đâu!”
“Bác ơi, đừng nói gở thế.”
Lâm Huyền dở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mon-ngon-cua-toi-ngau-nhien-lam-moi-khach-hang-them-khoc/5261844/chuong-415.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.