Tiểu Hoa lúc này như đang lơ lửng trên mây, bất giác bắt đầu hồi tưởng lại cuộc đời chó của mình.
Những ngày tháng chạy nhảy tung tăng dưới ánh hoàng hôn, những lúc "con sen" cho ăn đúng giờ, hay cảm giác sướng răng khi nhai nát thịt bò, thịt gà...
Tất cả đều không sánh bằng cảm giác kỳ diệu mà người lạ mặt thân thiết này mang lại.
Đôi bàn tay ấm áp và mạnh mẽ đó, lúc nhu lúc cương, chậm rãi du ngoạn trên cơ thể nó, mang theo một ma lực thần bí, khiến từng sợi lông trên người nó đều chìm đắm trong sự thoải mái tột cùng.
Phải chăng, người đàn ông trước mặt này chính là Thần?
Tiểu Hoa cố gắng lấy lại tinh thần, ngước đôi mắt to đã ươn ướt vì sướng, thâm tình nhìn Lâm Huyền.
Sau đó, nó phát ra tiếng sủa "trà xanh" nhất, mềm mại nhất trong cuộc đời chó của mình, dùng hết sự dịu dàng vốn có.
“Ư ư~~ Gâu~~”
“Tiếng sủa này cũng nịnh nọt quá rồi! Mày là Ngao Tây Tạng đấy!”
Tiểu Hàn trợn mắt, giọng nói run lên vì ghen tị.
Là người huấn luyện Tiểu Hoa, nhìn cái bộ dạng của nó trước mặt Lâm Huyền, cảm giác đó, không khác gì đứa con gái mình nuôi nấng hai mươi năm, bị thằng nhóc tóc vàng dưới nhà dùng lời ngon tiếng ngọt lừa đi mất trong một nốt nhạc!
“Ha ha ha, Tiểu Hoa đúng là rất thích cậu đấy.”
Tâm thái của Miêu Viễn Sơn thì thoáng hơn nhiều, thấy chó cưng của mình thân thiết với bạn mình mang đến, ngược lại còn thấy vui.
“Tôi chỉ biết cậu nấu ăn ngon, không ngờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mon-ngon-cua-toi-ngau-nhien-lam-moi-khach-hang-them-khoc/5261841/chuong-412.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.