“Tôi ở nhà mà ngửi thấy mùi xào nấu, biết ngay là tay nghề cao rồi.”
Bác Trương vừa nói, vừa hơi rướn người ngó vào.
Cuối cùng, bác ta vẫn không đủ can đảm để mặt dày sang ăn chực.
Nhưng, mùi thơm quyến rũ này, đã khiến bác ta nảy sinh ý định mời Lâm Huyền đến nấu.
Ngô Dật trong nhà, vốn đang xụi lơ, bị no căng.
Nghe thấy giọng bác Trương, anh ta lập tức tỉnh táo, chống tay đứng dậy.
Vì no quá, anh ta đành phải vịn tường, lết ra cửa.
“Ấy, bác Trương, ban nãy bác chẳng bảo thế là tốn tiền à?”
Ngô Dật vịn tường, cười hì hì.
“Có những khoản đáng tiêu thì phải tiêu chứ, tháng sau sinh nhật con trai bác, bác định mời cậu thợ này đến nấu một bữa, chúc mừng nó.”
Bác Trương lúc này không còn cái vẻ hùng hổ ban nãy, giọng cũng dịu đi, ánh mắt còn có chút mong chờ.
“Thế thì chắc không được rồi, bác Trương. Ông chủ Lâm làm hết tuần này là nghỉ, không nấu tận nhà nữa.”
Ngô Dật lần này không cà khịa nữa, mà kiên nhẫn giải thích.
“Nghỉ á? Sao lại nghỉ? Nấu thơm thế này, phải có nhiều người mời chứ?”
Bác Trương trợn mắt, không tin nổi.
Bác ta tưởng Ngô Dật vẫn còn ghim thù dai, cố tình nói vậy, bèn vội vàng: “Ban nãy bác nói cũng hơi nặng lời, cháu đừng để bụng nhé.”
“Cháu cũng đừng vì thế mà không cho bác ăn chứ.”
Nói đến đây, bác ta thở dài, mặt lộ vẻ đáng thương.
“Bác già rồi, miệng mồm càng ngày càng kén, gặp được món hợp khẩu vị, khó lắm.”
Ngô Dật nghe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mon-ngon-cua-toi-ngau-nhien-lam-moi-khach-hang-them-khoc/5261829/chuong-400.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.