Hà Tử Hằng dán mắt vào tin nhắn của ông bô, không nhịn được toe toét cười.
Anh ta gõ phím lia lịa: “Hê hê, người ta là đầu bếp đấy, bố không ngờ tới chứ gì!”
Giờ phút này, anh ta đã bắt đầu tưởng tượng ra cảnh ông bô mình há hốc mồm.
Y như rằng, chưa đến mười giây, tin nhắn của ông bô đã bay tới.
Giọng điệu rõ ràng là kích động hơn, chữ nào chữ nấy cũng khó tin.
“Vớ vẩn, mày lừa bố mày à?! Cái ngón nghề này, mở két sắt còn dư sức! Thế mà mày bảo bố đây là thằng đầu bếp á?!”
Ông bô gắt gỏng oanh tạc, cái khí thế đó như muốn xé rách màn hình.
Hà Tử Hằng nhất thời không biết ông bô đang chửi mình, hay chỉ đơn thuần là thấy chuyện này quá hoang đường.
Hà Tử Hằng vô thức rụt cổ, vội đưa điện thoại ra xa. Anh ta bình tĩnh lại, mở lại đoạn video ban nãy.
Trong video, sợi kẽm kia chỉ cần lẩy nhẹ trong lỗ khóa, mấy cái lẫy bên trong đã được mở.
Cái loại khóa treo kiểu cũ này nhìn thì đơn giản, nhưng bên trong khá tinh vi, mấy cái lẫy phải được gạt đúng vị trí cùng lúc mới mở được.
Sau khi được ông bô chuyên gia nhà mình chứng nhận, Hà Tử Hằng vội vàng mở mục bình luận, nhanh tay gõ: “Tôi nói mấy ông nghe, nhà tôi làm nghề mở khóa gia truyền, cái trình mở khóa của anh thợ trong video này, tuyệt đối là dân chuyên nghiệp! Đỉnh của chóp!
Tôi đoán bừa, có khi nào bà chủ thớt này gọi thợ mở khóa đến, rồi bắt người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mon-ngon-cua-toi-ngau-nhien-lam-moi-khach-hang-them-khoc/5261821/chuong-392.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.