Trợ lý đi theo Hồ Lâm đã lâu, thừa hiểu cái tính kiêu ngạo của Dương Xuyên, cũng rõ tình hình thực tế của ông chủ Lâm.
“Thế nên tôi mới không nói.”
Hồ Lâm mặt mày hớn hở, ông ta quá hiểu loại người như Dương Xuyên.
“Người như cậu Dương đúng là có thực tài, nhưng chính vì vậy, họ thường rất cố chấp. Nếu không tận mắt chứng kiến tay nghề của ông chủ Lâm, thì khó mà làm bọn họ tâm phục khẩu phục được.”
Nói đến đây, Hồ Lâm bật cười ha hả.
Trợ lý nói đùa: “Sếp không sợ đả kích Bếp trưởng Dương đến mức gục ngã luôn à.”
Hồ Lâm đứng dậy, giọng điệu trở nên nghiêm túc: “Nếu chỉ thế mà đã gục ngã, thì chỉ có thể nói là tôi nhìn nhầm người.”
Nếu Dương Xuyên đến cả khả năng chịu áp lực nhiêu đó cũng không có, vậy cũng không đáng để ông ta coi trọng.
Sau khi thu xếp ổn thỏa địa điểm, Hồ Lâm lập tức cầm điện thoại, gửi tin nhắn chi tiết cho Tạ Hồng Vũ: “Tổng giám đốc Tạ, tôi tìm được chỗ rồi. Sáng mai tám giờ, bếp sau của nhà hàng Ngô Đồng sẽ sẵn sàng. Địa chỉ là xxx đường xx. Bếp trưởng Dương bên đó tôi cũng đã thông báo, anh yên tâm, không có vấn đề gì.”
Tạ Hồng Vũ trả lời nhanh: “Phiền Tổng giám đốc Hồ rồi, anh làm việc tôi quá yên tâm. Hiệu suất này đúng là không chê vào đâu được, loáng cái đã xong, đúng là người trong nghề có khác.”
Hồ Lâm cũng "thảo mai" lại: “Tổng giám đốc Tạ khách sáo rồi, được nếm thử tay nghề của Thợ Lâm là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mon-ngon-cua-toi-ngau-nhien-lam-moi-khach-hang-them-khoc/5261084/chuong-375.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.