Ngô Dật lết tấm thân nặng trĩu vào nhà, cả người trông như mất hồn, giày cũng không thèm thay, cứ thế lao thẳng ra sô pha.
Anh ta vùi mặt vào gối, hai chân buông thõng xuống sàn, giống hệt một con cá mặn mất hết lý tưởng, lại bị phơi khô quắt, không còn chút sức sống.
Ông bà Ngô đang xem TV, nhìn nhau, mặt đầy khó hiểu.
Hai mươi phút trước, thằng con trai xuống lầu còn tung tăng, sao giờ về lại như bị rút mất hồn, khác hẳn một trời một vực.
Bên cạnh, Ngô Mộng Mộng thì phơi phới, tâm trạng cực kỳ vui vẻ.
Cô cười chào bố mẹ, đối lập hoàn toàn với vẻ ủ rũ của Ngô Dật.
“Anh con bị sao thế? Trúng tà à?”
Ông Ngô vặn nhỏ tiếng TV, chỉ chỉ vào Ngô Dật, vẻ mặt ghét bỏ.
“À...”
Ngô Mộng Mộng cố tình kéo dài giọng, mắt còn liếc sang ông anh đang giả chết, “Anh con đang đau buồn vì một người đàn ông mà ảnh không có được đó mà.”
“CÁI GÌ?!”
Mặt ông Ngô biến sắc, nắm đấm đã ngứa.
“Là ông chủ Lâm! ÔNG CHỦ LÂM!”
Ngô Dật bật phắt dậy, mặt đỏ tía tai vung tay loạn xạ, “Ngô Mộng Mộng em không biết nói thì ngậm mồm lại!”
Nghe thấy cái tên “Ông chủ Lâm” quen thuộc, hai ông bà cùng thở phào.
Bình thường nghe thằng con lải nhải “Ông chủ Lâm” còn nhiều hơn số sếp hai ông bà gặp cả đời, đến mức tai sắp mọc kén.
“Không phải là không được ăn cơm thôi à, có cần thế không?”
Bà Ngô lắc đầu, đột nhiên chĩa mũi dùi sang con trai, ánh mắt kiểu "chán không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mon-ngon-cua-toi-ngau-nhien-lam-moi-khach-hang-them-khoc/5261079/chuong-370.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.