Ngô Mộng Mộng nhanh chóng tìm kiếm trong nhóm, phát hiện chưa có báo cáo rà soát nào về cái trung tâm thương mại trước mặt.
Thế là, cô không chút do dự, đi thẳng lên tầng ẩm thực.
Dựa trên "tiền án" ông chủ Lâm từng làm thêm ngắn hạn ở nhà hàng người ta, chỉ dùng mắt nhìn thôi rõ ràng là không đủ.
Thế nên cứ đến quán nào, cô đều phải vào hỏi nhân viên phục vụ hoặc lễ tân.
Cô giả vờ làm khách bình thường, ngó nghiêng trước cửa mỗi quán.
Gặp bếp mở, cô càng sán lại gần quan sát.
Trước cửa nhà hàng Tứ Xuyên thứ ba, Ngô Mộng Mộng chặn một nhân viên đang mời khách. Cô hơi hồi hộp rút điện thoại, giơ ảnh Lâm Huyền ra: “Anh ơi, cho em hỏi gần đây bên mình có phụ bếp mới nào không? Trông như thế này ạ.”
Nhân viên nhìn kỹ tấm ảnh, lắc đầu, trả lời là không có.
Ngô Mộng Mộng không nản chí, lại dùng bài cũ, hỏi liên tiếp bảy nhà hàng.
Phải người nào mặt mỏng, gặp tình huống này, e là không thể kiên trì nổi.
Hai tiếng sau, Ngô Mộng Mộng đứng trước bức tường kính của trung tâm thương mại, mặt không biểu cảm mở điện thoại, gửi một tin nhắn vào nhóm: “Tòa nhà Chính Thương không có dấu vết ông chủ Lâm, báo cáo hết.”
Gửi xong, Ngô Mộng Mộng nhìn ra màn mưa ngoài cửa sổ, đột nhiên rất muốn gào lên với cái thành phố đang ngập trong mưa này: “Ông chủ Lâm, anh ra đây cho tôi!”
..................................
...................................
Lâm Huyền đột nhiên rùng mình một cái, giật nảy người ngồi dậy trên sô pha.
Hắn vô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mon-ngon-cua-toi-ngau-nhien-lam-moi-khach-hang-them-khoc/5261067/chuong-358.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.