Lâm Huyền đặt củ khoai lên thớt, tay trái giữ chặt, tay phải cầm dao.
Dao phay lia lên lia xuống, động tác như nước chảy mây trôi, thái ra những lát khoai tây mỏng đều đáng kinh ngạc.
Mấy lát khoai này xếp chồng lên nhau, gần như không thấy chút chênh lệch.
Sau đó, Lâm Huyền xếp ngay ngắn mấy lát khoai tây lại, nghiêng lưỡi dao một góc 45 độ.
Tiếp đó, Lâm Huyền bắt đầu thái sợi.
Lưỡi dao tiếp xúc với thớt, phát ra tiếng “xoẹt xoẹt” đều đặn.
Theo nhịp tay vung đều của hắn, từng sợi khoai tây được thái ra đều tăm tắp, rải đầy trên thớt như vừa được chải qua.
Lâm Huyền gạt chỗ khoai tây sợi vào tô inox, sau đó mở vòi nước xả vào, rửa trôi lớp tinh bột thừa trên bề mặt.
Đợi nước trở nên đục ngầu, Lâm Huyền đổ chậu nước này đi, hứng đầy nước sạch, nhỏ vào vài giọt giấm trắng.
Giấm trắng hòa vào nước, lập tức tỏa ra mùi chua nhàn nhạt.
Sở dĩ phải xử lý khoai tây sợi như vậy, là vì hàm lượng tinh bột trong khoai tây khá cao, sau khi rửa sạch rồi ngâm nước giấm, lúc xào lên khoai sẽ giòn sần sật, mà vẫn giữ được độ dẻo dai độc đáo.
Đinh Hân Di và Tiểu Lôi đứng im bên cạnh, mắt không chớp nhìn động tác của Lâm Huyền.
Trong tô, từng sợi khoai tây rung rinh trong nước giấm, sợi nào sợi nấy không dính vào nhau, đều tăm tắp cứ như được cắt bằng máy.
“Đây thật sự là thái bằng tay à?”
Tiểu Lôi không nhịn được lẩm bẩm, đưa tay định sờ thử, nhưng giữa chừng lại rụt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mon-ngon-cua-toi-ngau-nhien-lam-moi-khach-hang-them-khoc/5261061/chuong-352.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.