Nước mắt Thường Tuệ không thể kìm nén được nữa, lập tức trào ra khỏi mi, lã chã rơi xuống má.
Khổng Gia Lạc nhanh chân chạy vào bếp, lấy từ trong tủ bát ra cái bát sứ trắng mà Thường Tuệ hay dùng nhất.
Cậu ta xới một bát cơm đầy ắp, còn cố ý dùng muỗng nén chặt, nghĩ bụng muốn Thường Tuệ ăn được nhiều một chút.
Lúc cậu ta bưng bát cơm nóng hổi quay lại, thì thấy Thường Tuệ đứng bất động trước bàn ăn, vẻ mặt bi thương, đẫm lệ.
Khổng Gia Lạc đần cả người, cái bát trên tay suýt nữa thì rơi xuống đất.
Ủa, ban nãy vẫn bình thường mà, sao nói khóc là khóc ngay được, đột ngột quá vậy, ít ra cũng phải có tín hiệu gì chứ!
Cậu ta vội vàng đặt bát cơm lên bàn, cuống quýt hỏi: “Tuệ Tuệ, em khóc cái gì, sao thế? Bị ấm ức gì ở chỗ làm à?”
Thường Tuệ ngước đôi mắt đẫm lệ lên, nhìn thẳng vào Khổng Gia Lạc.
Giờ phút này trong mắt cô, người đàn ông từng vô cùng quen thuộc, vô cùng tin tưởng này, bỗng dưng trở nên xa lạ.
Còn giả vờ ngây ngô, coi mình là đồ ngốc.
Cô dùng mu bàn tay quệt ngang nước mắt, ngón tay run rẩy chỉ vào đĩa thịt heo xào ớt xanh, giọng nói run rẩy: “Cô ta tên gì? Hai người quen nhau thế nào?”
Khổng Gia Lạc há hốc mồm, hoàn toàn ngơ ngác, vô thức trả lời: “Lâm Huyền, quen trên phần mềm...”
Lời vừa nói ra, cậu ta đã nhận thấy có gì đó không ổn.
Nhưng bộ não trì trệ sau một đêm thức trắng khiến cậu ta phải mất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mon-ngon-cua-toi-ngau-nhien-lam-moi-khach-hang-them-khoc/5261056/chuong-347.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.