Khi mới nghe thấy câu cảm thán đó, Vương Nhã Kỳ thực sự giật nảy mình, cô thậm chí còn thoáng nghi ngờ liệu có phải mình đã quá lâu không được ăn mì xào của ông chủ Lâm nên sinh ra ảo giác thính giác hay không.
Cô vội vàng tua lại video đến đoạn có câu nói đó, lắng nghe kỹ một lần nữa.
"Đúng là ông chủ Lâm có khác..."
Trong âm thanh nền, câu cảm thán chỉ nghe tiếng chứ không thấy người này, đã truyền tải rõ mồn một ba chữ "ông chủ Lâm".
Nếu chỉ đơn thuần nhắc đến ba chữ "ông chủ Lâm", thì cũng chưa đủ để khiến cô phản ứng mạnh mẽ đến vậy.
Họ "Lâm" trong cuộc sống cũng khá phổ biến.
Vấn đề mấu chốt nằm ở chỗ, trong video có cả hiệu trưởng Từ Nhã Cầm và giáo sư Trịnh Mục Vân.
Điều này khiến cho mọi chuyện trước đó bỗng trở nên hợp lý đến lạ.
Mời một giáo sư nước ngoài từ phương xa đến ăn quán ven đường thì có vẻ hơi không phù hợp.
Nhưng mời một giáo sư nước ngoài thưởng thức món ngon ven đường tại quán của ông chủ Lâm thì lại hợp lý vô cùng!
Ngoài ra, còn có rất nhiều chi tiết khác có thể làm bằng chứng, trong hàng người chờ đợi được quay trong video, Vương Nhã Kỳ cảm thấy hình như có vài gương mặt rất quen.
Hẳn là những người từng chạm mặt mình lúc xếp hàng ở quán mì xào trước đây.
Với vô số dấu hiệu chứng thực lẫn nhau, Vương Nhã Kỳ gần như có thể khẳng định chắc nịch, vị chủ xe bán đồ ăn được nhắc đến trong video, không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mon-ngon-cua-toi-ngau-nhien-lam-moi-khach-hang-them-khoc/5261026/chuong-317.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.