Trong một văn phòng của một tòa nhà khác trong thành phố.
Không khí có phần hơi ngột ngạt.
“Tổ sư nhà nó!”
Tạ Hồng Vũ nhìn chằm chằm vào nội dung cuộc trò chuyện trong nhóm trên điện thoại, vẻ mặt phức tạp khó tả, không nhịn được mà chửi một câu.
Là một tổng tài, anh rất có tiền, là thành viên cấp cao nhất của các nhà hàng sang trọng.
Dù bước vào nhà hàng nào, không ngoại lệ đều được tiếp đón ân cần.
Nhân viên nhà hàng sợ anh có bất kỳ điều gì không hài lòng.
Nhìn lại bên ông chủ Lâm, tình hình quả là một trời một vực.
Không nói đến môi trường ăn uống đơn sơ, dịch vụ thì gần như bằng không.
Hai ngày đầu tuần, tìm mỏi mắt cũng không thấy bóng dáng đâu.
Cho dù khó khăn lắm mới tìm được người vào những ngày khác, chỉ cần đến muộn một chút thôi, là phải gia nhập vào hàng dài người xếp hàng, đợi mãi đợi mãi.
Chuyện chưa dừng lại ở đó, sau này ông chủ Lâm còn đặt ra đủ thứ điều kiện mua hàng cho khách.
Nào là tham gia chạy bán marathon, đi công viên giải trí trải nghiệm nhà ma, thậm chí còn phải ngồi tàu lượn siêu tốc mười vòng mới được… những điều kiện này đúng là cạn lời.
Thôi được, những cái đó Tạ Hồng Vũ nghiến răng cũng chịu đựng được.
Nhưng tình hình tuần này còn lố bịch hơn!
Ăn một bữa mà còn phải đọc mật khẩu?!
Cái mật khẩu này viết cái quái gì vậy!
Anh đường đường là một tổng tài, trong công ty nói một không hai, dưới tay quản lý mấy chục nhân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/mon-ngon-cua-toi-ngau-nhien-lam-moi-khach-hang-them-khoc/5261006/chuong-297.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.