10/ Chu Thanh Mạch chạy nhanh khủng khiếp. Cậu không quen cấu trúc bệnh viện, cơ bản là chạy bừa, vác cái balo lớn, còn phải né người lấy thuốc, người treo truyền nước, người đẩy xe lăn. Thấy một cánh cửa không giống phòng bệnh cũng không giống văn phòng, cậu liền chui vào. Trì Lãng đuổi theo cậu đến cầu thang thoát hiểm. “Chu Thanh Mạch!” Trì Lãng gầm lên phía sau cậu, chỉ còn một tay để đẩy cửa, cậu ấy dứt khoát dùng vai tông vào: “Chết tiệt, cậu chạy cái gì, Chu Thanh Mạch, có phải cậu không Chu Thanh Mạch!” Phòng bệnh ở tầng sáu, đuổi đến tầng hai vẫn không bắt kịp. Trì Lãng hoảng loạn, cậu ấy nghĩ một khi Chu Thanh Mạch ra khỏi cánh cửa thoát hiểm đó thì sẽ như mò kim đáy bể. Mặc kệ cánh tay đang treo, cậu ấy trực tiếp trèo qua lan can cầu thang, định nhảy một cú thật oai phong, đáp xuống tầng một nhẹ như chim yến, chặn Chu Thanh Mạch lại, ai ngờ lại ngã sấp mặt. Điều an ủi là Chu Thanh Mạch đã dừng lại, Trì Lãng dịch dịch khuôn mặt đau nhức sang bên, nhìn thấy một đôi giày vải bạt cổ thấp màu đen đế trắng, không dính chút bụi bẩn nào, y như đôi mắt cá chân gầy gò đó. Trì Lãng cười, đôi giày đôi đầu tiên họ mua chính là kiểu này, còn phải giả vờ là vô tình mua trùng trước mặt bạn bè, rồi châm chọc nhau một hồi. Đó là chuyện năm 15 tuổi, hay là 16 tuổi nhỉ? Trong giờ thí nghiệm vật lý, mình vô tình làm rơi một hộp quả cân học sinh xuống đất. Chu Thanh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/moi-tinh-dau-tha-tu-mat/5214388/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.