05/ Một dòng sông dài như vậy, muốn ngắm nó, cũng chẳng biết nên đứng ở đâu, nhìn bằng góc độ nào. Đêm hôm đó, hai người nằm khô khốc trên chiếc giường đơn của Chu Thanh Mạch, không dám động đậy, cũng không ngủ được, chỉ toát ra hơi ẩm như khói, cơn mưa đã làm ướt sũng, nhòa mờ cả thế giới. Nhưng mà, khi Trì Lãng đưa tay ra, mò mẫm trên ga giường và chạm vào đầu ngón tay của Chu Thanh Mạch, bọn họ lập tức ôm chặt lấy nhau. “Đừng sợ, Mạch Mạch.” Trì Lãng nhẹ nhàng nói. “Tớ không đi đâu.” Cậu lại nói. Ôm Chu Thanh Mạch như thế, cậu thậm chí không dám chạm mạnh, sợ làm vỡ cậu ấy. Sáng sớm hôm sau, họ gần như chạy trốn khỏi nhà, trời còn chưa sáng hẳn. Họ ăn sáng ở một quán nhỏ phải đi đường vòng, nơi mà bình thường họ sẽ không bao giờ ghé qua. Chu Thanh Mạch gọi mì hoành thánh, Trì Lãng gọi bánh bao nhân củ sen và sữa đậu nành, cùng rất nhiều đĩa dưa góp nguội, nhưng cậu ấy lại nhất quyết đòi ăn sợi mì trong bát hoành thánh mà Chu Thanh Mạch không thích. Điện thoại của Chu Thanh Mạch lúc dùng được lúc không vì bị ngấm nước, Trì Lãng thì không dám bật nguồn, cả hai gần như bị mù thông tin. Mặc dù sông Tiền Đường chảy ngang qua toàn bộ thành phố Hàng Châu, nhưng họ cứ cảm thấy con sông trong thành phố là không chính tông. Kiến thức của họ về sông Tiền Đường chính tông chỉ giới hạn trong ký ức mơ hồ từ sách giáo khoa cấp hai, thủy triều hùng vĩ, những
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/moi-tinh-dau-tha-tu-mat/5214383/chuong-5.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.