Lục Dĩ Hoài khen thưởng cho cô bằng một viên kẹo.
Ngu Trà cúi đầu nhìn kỹ một chút thì thấy viên kẹo này khá quen, vừa nghĩ đã nhớ ra được, không phải đây là kẹo mà sáng nay cô đặt ở bàn của Lục Dĩ Hoài sao.
Lúc trước mẹ Vương cho cô một túi kẹo, lần đó cô đã ăn hết nửa túi. Sau đó mẹ Vương dọn dẹp phòng không thấy kẹo đâu, nghĩ là cô thích ăn nên thường xuyên mua, mỗi lần hương kẹo cũng khác nhau.
Lần này là túi kẹo hạnh nhân.
Chẳng lẽ Lục Dĩ Hoài đã biết người đưa kẹo là cô rồi?
"Sao đột nhiên lại đưa kẹo cho tôi." Ngu Trà có chút buồn bực, hỏi: "Thưởng cái gì, tôi làm gì đáng giá để được thưởng?"
Sắc mặt của Lục Dĩ Hoài vẫn bình thường, "Tự mình nghĩ đi."
Ngu Trà: "..."
Lúc Lục Dĩ Hoài quay đầu cô mới bĩu môi vì cô không dám làm thế ở trước mặt anh, tuy là Lục Dĩ Hoài cũng không làm chuyện gì đáng sợ.
Ngu Trà không nghĩ nữa, dứt khoát nói: "Chúng ta về thôi."
Đêm nay ở lại đây lâu như vậy, lúc về nhà họ Lục đã muộn hơn rất nhiều so với bình thường, bác sĩ Khương đã đến rồi đang ngồi đợi trong nhà nhỏ.
Giang Nguyệt Tình cũng đang đợi trong nhà nhỏ.
Cho nên lúc Lục Dĩ Hoài vừa mới vào cửa thì đã bị đưa lên lầu.
Trong nhà nhỏ có tổng cộng hai tầng, sau khi anh gặp chuyện, trong nhà nhỏ liền được lắp đặt thang máy. Bình thường trừ Lục Dĩ Hoài thì không có ai sử dụng, mẹ Vương và Ngu Trà đã quen đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/moi-tinh-dau-cua-giao-ba/1275480/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.