“Anh yêu em nhiều tới mức nào, em cũng không tưởng tượng được đâu.” Lục Quý Hành nhéo mặt cô, anh ôm cô đặt lên đùi mình, cười nói: “Em nhìn em xem, một đống tuổi rồi còn ấu trĩ như vậy.”
Vưu Gia đột nhiên cảm thấy hơi nhộn nhạo, cô chọc mặt anh: “Sao đột nhiên anh lại nói lời dễ nghe vậy hả!”
Lục Quý Hành ngửa đầu cười.
Đồ ngốc!
Hôm nay Mẫn Chi đến nhà bà ngoại, Dao Chi được thầy dạy nhảy đón đi, dạo này Dật Chi đang học cờ vây, cho nên bây giờ chỉ có Vưu Gia và Lục Quý Hành ở nhà.
Thế giới hai người, Lục Quý Hành cầm chìa khóa xe nói: “Đi thôi, đưa em đi ra ngoài chơi.”
Đại Bạch không biết chui ra từ chỗ nào, nó lười nhác meo một tiếng, tuổi của nó ngày càng lớn là càng không thích vận động, Vưu Gia không có việc gì sẽ đi xoa nó, đối xử với nó dịu dàng hơn rất nhiều.
Lúc này Vưu Gia bế Đại Bạch lên, hỏi nó: “Mày cũng muốn đi cùng à?”
Đại Bạch lười nhác meo một tiếng.
“Được rồi, vậy mang mày đi theo.”
Lục Quý Hành: “…”
Vì vậy thế giới hai người có thêm một bóng đèn hình mèo, Vưu Gia cực kỳ thích Đại Bạch, sờ đầu gãi cằm vuốt lông, không để nó phải đi đường, đi đâu cũng ôm nó, bản thân Đại Bạch không muốn động, cho nên nó rất vui khi được đối xử như vậy. Mèo béo đặc biệt đáng chú ý, đi đến đâu cũng hấp dẫn ánh mắt của mọi người.
Vưu Gia như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/moi-tinh-dau-ca-doi/2860765/chuong-55.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.