Tiêu Dịch run tay, suýt chút nữa đánh rơi Linh Giới trữ vật xuống đất.
Cùng lúc đó, ánh mắt của Giang Nguyệt Hoàn lướt qua vai cậu, hướng về phía cửa. Đam Mỹ Hài
Thanh niên áo đen thoải mái bước vào sân, quen thuộc đến độ coi Hàm Lộ Cư như nhà của mình. Dáng người hắn dong dỏng cao, mặt mũi đã hoàn toàn trưởng thành, dường như có thể nhận ra dáng vẻ khi còn là thiếu niên vào hai trăm năm trước, nhưng đường nét trẻ con đã hết, hiện tại đôi mày nhíu chặt thậm chí còn toát ra một vẻ vô cùng áp đảo.
Lại xem cặp mắt vàng kim sắc bén khiến người khó quên kia, khi nhìn thẳng vào hắn, không khỏi khiến người ta cảm thấy áp lực vô hình.
Giang Nguyệt Hoàn hơi nhíu mày.
Hai trăm năm không gặp, đồ đệ của y đã lớn thế này rồi.
Có chút xa lạ, lại có chút quen thuộc.
Tiêu Dịch vội vàng lùi lại, không biết vì sao mà cậu cảm thấy có sự thù ghét quá mạnh từ thanh niên áo đen kia. Cặp mắt vàng lộng lẫy của đối phương nhìn chằm chằm cậu, con ngươi màu đen dưới ánh nắng thu hẹp lại thành hình thẳng đứng, nhưng kể cả ánh mặt trời ấm áp cũng không xua tan được sự lạnh lẽo và u ám trong mắt hắn.
Ánh mắt của thanh niên hạ từ mặt Tiêu Dịch xuống ngón tay cậu - vừa rồi khi hắn mới bước vào, tựa hồ nhìn thấy thiếu niên này đặt tay mình lên lòng bàn tay của Giang Nguyệt Hoàn.
Sư tôn vậy mà lại nắm tay người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/moi-quan-he-giua-ta-va-cac-do-de-that-phuc-tap/2523378/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.