Đôi mắt vàng kim của Sở Cận Lâu mở to kinh ngạc, trên mặt hắn hiện ra vẻ bực bội giống như lúc nghe được câu "đã thay hết răng sữa chưa".
Hắn nôn nóng đi loạn trong sơn động, dường như tức muốn hộc máu, nhiều lần muốn phá hủy kết giới kia nhưng đều thất bại.
Kết giới mà Giang Nguyệt Hoàn để lại, dù như thế nào thì cũng không phải loại mà hắn có thể phá vỡ.
Sau khi nhận thức rõ ràng đầy đủ tình hình, Sở Cận Lâu rốt cuộc cũng bình tĩnh lại, ngồi xuống đệm hương bồ lần nữa, hít sâu một hơi, tự nhắc nhở bản thân rằng đây không phải lúc để so đo chuyện "bị giam cầm" này, hắn có chuyện quan trọng hơn cần phải làm.
Không thể rời khỏi động U Đàm, làm sao hắn đi gặp Tiêu Dịch được?
Không thể để sư tôn biết thêm về chuyện của Thiên Nghiệp Hỏa Liên, hắn chỉ có thể trộm hỏi.
Hắn ngồi đó, nhíu mày suy tư một hồi lâu rồi chợt đưa mắt nhìn về phía hồ nước sâu thẳm trước mặt.
*
Đã là giờ Tý, đèn trong phòng Tiêu Dịch vẫn còn chưa tắt, cậu vừa mới xem xong quyển "Hỏa hệ tiên pháp tiến giai" mà sư thúc đưa cho, dụi dụi đôi mắt mệt mỏi, chuẩn bị uống miếng nước rồi lên giường đi ngủ.
Ai ngờ vừa mới cầm chén trà lên, nhìn xuống, liền bốn mắt giao nhau với khuôn mặt người nổi trên mặt nước.
Cậu sợ tới mức tỉnh cả ngủ, tay buông ra làm rơi cái chén xuống án thư bắn ra vài giọt nước, khuôn mặt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/moi-quan-he-giua-ta-va-cac-do-de-that-phuc-tap/2523362/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.