Trương Hiền nói: “Đệ đệ ngươi, tuổi cũng xấp xỉ với tả hữu hộ pháp của Thiên Ninh Giáo, ta nghe nói, giáo chủ đương nhiệm của Thiên Ninh Giáo nay cũng chỉ mới mười tám tuổi, cũng không cách biệt với đệ đệ ngươi là bao! Ai biết liệu hắn có phải đại ma đầu của Thiên Ninh Giáo hay không?!”
Đan Khuyết sửng sốt! Thật ra cho tới giờ y chưa từng nghĩ tới việc Hàn Cẩm sẽ là tầng lớp cao cấp của Thiên Ninh Giáo. Y nghĩ xuống một chút, không khỏi cảm thấy buồn cười: Nếu quả thật tiểu sỏa tử là giáo chủ của Thiên Ninh Giáo, vậy Xích Hà Giáo và võ lâm chính đạo cũng không phải tốn nhiều tâm tư đối phó với Thiên Ninh Giáo như vậy, Thiên Ninh Giáo đã sớm bị tiểu sỏa tử này hành hạ đến giải tán rồi.
Thế là Đan Khuyết nói: “Nếu như hắn là cấp cao của Thiên Ninh Giáo, vậy sao chỉ có mình hắn và ta lại xuất hiện ở đây?! Hẳn phải tiền hô hậu ứng mới đúng!”
Uông trưởng lão nghi ngờ quan sát họ, hiển nhiên đang do dự.
Đan Khuyết liền rèn sắt ngay khi còn nóng: “Truyền nhân phái Ngũ Luân có kế thừa một miếng huyền ngọc khắc chữ Hàn, miếng ngọc này đệ đệ ta không mang theo người, mà để trong xe ngựa. Nếu tiền bối không tin, có thể theo ta quay lại xem, đến lúc đó liền có thể chứng minh thân phận đệ đệ ta. Còn nữa, nếu thật sự muốn đánh Vạn Ngải Cốc, chỉ hai huynh đệ ta đây thì làm được cái gì?! Lẽ nào chư vị độc sư của Vạn Ngải Cốc không bằng các
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/moi-ngay-thuc-day-deu-thay-giao-chu-dang-uong-thuoc/558125/chuong-51.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.