Về chuyện thầy giáo nhỏ có xem cậu thành nương pháo* không, Tề Sơ Phàm thật ra suy nghĩ rất nhiều, bởi thì thầy giáo nhỏ vốn đã là một người nghiêm túc, người ta căn bản là dạng người không suy xét những thứ nhỏ nhặt, vậy liệu sau này gặp mặt ở nhà ăn có lơ luôn Tề Sơ Phàm không.
Không đâu, tình đồng manh* là bất diệt, nhưng Hàn Thanh Ngạn xem ra một chút ý định xâm nhập, dòm hỏi cậu cũng không có.
*Nương pháo: 娘炮 - chỉ dạng đàn ông có vẻ ngoài, tính cách, suy nghĩ, hành động giống phụ nữ
*đồng manh: đại khái là cùng chung sở thích
Học trò nhỏ đồng manh cũng chẳng phải nam thần, khả năng là anh ấy không dành quá nhiều chú ý cho cậu rồi.
Không biết nếu như Tề Sơ Phàm mà hay những suy nghĩ trong lòng thầy giáo nhỏ của cậu ta mỗi ngày thì cậu sẽ có cảm tưởng sao ta. A, không nên nói vậy, bởi Tề đại thần cũng biết Tri Nguyên Kỳ Phồn chính là nam thần mà thầy giáo nhỏ thờ phụng. Cái cảm giác tự ghen tị với chính bản thân mình quả thật khó chịu mà.
Không đề cập đến Tề Sơ Phàm nữa, ta chuyển sang Hàn Thanh Ngạn đang đi đến lớp với cái bụng no.
Lúc anh đến lớp bèn chạy ra cái chỗ mà cái tên Tần Nhạc thường hay lui tới xem thử, anh ta thế nhưng lại chẳng có ở đó. Mãi cho đến khi thầy giáo bước vào, anh ta vẫn không xuất hiện.
Sinh viên hệ Tiếng Trung vốn đã chẳng có nhiều, đứng lên toàn bộ mới thấy có mỗi mười mấy người, liếc mắt cái đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/moi-ngay-nam-than-nha-tui-deu-dang-van-chu/67329/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.