"Của Lục Bắc mở hết cỡ có thể."
"Gì vậy? Đã xác định được kẻ bắt nạt rồi tại sao cô không trừng phạt luôn đi còn lôi tôi vào làm gì?" - Lăng Tề Minh tức giận giãy giụa mạnh hơn.
"Không thích đấy." - Yến Vi thản nhiên đáp lại hắn. - "Chẳng phải hai người là bạn tốt sao? Bạn của cậu bị kết tội thì anh em tốt cũng phải "có phúc cùng hưởng có họa cùng chia" chứ."
"Con khùng này!"
Người thanh niên tức giận hận đến nghiến răng nghiến lợi. Tuy nhiên hắn cũng đủ thông minh để ý thức được tình cảnh của bản thân lúc này. Lợi thế về hình thể lẫn sức mạnh đã không còn tác dụng ở đây. Lăng Tề Minh đưa mắt nhìn sang bạn của mình. Sắc mặt của Lục Bắc cũng không sáng sủa hơn hắn là bao. Mắt thấy bản thân sắp bị trói vào trong hộp kín, gã thanh niên nhịn không được mà kêu to tên Lục Bắc.
"Lục Bắc, hay mày cứ nhận đại đi! Dù sao trừng phạt sẽ nhẹ hàng hơn tình cảnh của hai ta lúc này."
"Tại sao tao phải nhận việc tao không làm? Hơn nữa..." - Tầm mắt hắn vô tình dừng lại ở thân thể nhỏ bé mềm mại kia. Thiếu niên cũng nhận ra Lục Bắc đang nhìn mình liền ngơ ngác nhìn lại. Hắn hơi mất tự nhiên chuyển tầm mắt. - "Nói chung tao không nhận đâu!"
"Mày dở à!"
Hắn tức giận muốn lao đến đấm cho người thanh niên kia vài cái nhưng lại bị người bên cạnh giữ chặt lại. Cả hai bị cưỡng chế vào trong hộp kính, cả tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/moi-ngay-mi-deu-cham-chi-lam-them/2589443/chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.