Sau ngày đầu tiên, ai nấy đều mệt mỏi cả về tinh thần lẫn thể chất liền không hề suy nghĩ nhiều mà đặt lưng xuống nằm ngủ. 005 đã sớm về công ty để lấy phim ra. Trước khi đi vị trợ lý đa năng còn không ngừng căn dặn Mạc Dao phải cảnh giác với Lục Bắc, thậm chí không quên dạy cậu vài món võ phòng vệ. Dù sao ấn tượng ban đầu của hắn dành cho "người nhà" Mạc Dao đã vô cùng xấu sau này có làm gì tốt cũng không bù đắp được.
Tất nhiên Lục Bắc không biết mình bị ghét bỏ. Hắn còn rất hào hứng lấy áo ngoài của mình trải xuống đất cho thiếu niên nằm.
"Cậu còn bị thương hay để tôi ra chỗ Tô..."
"Ngồi yên đấy."
Mạc Dao đành ngoan ngoãn ngồi một góc chờ đợi.
Dù Lục Bắc đã hi sinh áo mình để làm đệm lót cộng thêm tấm vải cũ Lý Giang đưa cho cậu nhưng nền nhà thật sự quá cứng và lạnh khiến thiếu niên đã quen ngủ đệm êm chăn ấm có chút không quen. Mạc Dao cả người khó chịu nhưng không dám cựa mình, sợ làm ảnh hưởng đến người khác nên chỉ có thể cố gắng chịu đựng. Sau đó cả cơ thể bé nhỏ của thiếu niên bị người bên cạnh kéo lại gần. Lục Bắc để đầu thiếu gối lên tay mình. Hắn như ôm một cái gối ôm thơm tho mềm mại, cả người như bị điện giật, tê dại đến trái tim đập bùm bùm. Dù vậy người thanh niên mặt ngoài vậy tỏ ra ghét bỏ mà chê bai:
"Cậu là công chúa hạt đậu hay sao mà
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/moi-ngay-mi-deu-cham-chi-lam-them/2589440/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.