[Vòng 4: Tô Vân Dương, Lục Bắc, Mạc Dao.]
Không khí trong phòng nháy mắt trở nên vô cùng kỳ lạ. Mặc dù là gọi tên ba người nhưng tất cả lại như dính ma chú chỉ nhìn chằm chằm thiếu niên. Người này đã từng là cái bóng lang thang ở trong lớp học, luôn luôn là thành viên bị mọi người lãng quên. Mà lúc này chỉ một cử động nhỏ của cậu thôi cũng khiến bọn họ chú ý mà dõi theo.
Dù suốt 24 tiếng qua Mạc Dao bị nhìn như vậy nhiều lần rồi nhưng cậu vẫn không thể quen nổi mà cúi gằm mặt, ý đồ che giấu hai má đã đỏ bừng.
"Nếu như đã có nhân vật chính cho vòng 4 rồi vậy thì mọi người cũng mau lên bàn thú tội đi."
Trần Cảnh Mục là người đầu tiên lên tiếng thúc giục ba người bọn họ. Quả như hắn dự đoán, thiếu niên rất dễ bị người khác tác động. Chỉ cần giọng nói của ai đó mang theo chút trách cứ thôi cũng có thể khiến khuôn mặt xinh đẹp kia bày ra vẻ lúng túng. Hắn không biết vì sao khi nhìn thấy vẻ mặt ấy ý xấu trong lòng hắn lại đạt được cực độ thoả mãn nhưng song song với nó cũng là nỗi tiếc thương với đồ vật trân quý.
Mạc Dao không biết phải làm sao chỉ có thể đưa mắt nhìn về phía Tô Vân Dương. Người thanh niên dường như cũng đang chờ thiếu niên cầu cứu mình. Hắn gật đầu tỏ vẻ cậu cứ yên tâm đi lên, sau đó hắn bình tĩnh đi theo một người trong nhóm bị bắt nạt.
{Đừng lo Dao Dao,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/moi-ngay-mi-deu-cham-chi-lam-them/2589437/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.