Lý Giang? Hắn quay trở lại lúc nào? Vì sao cậu không phát hiện ra? Chẳng lẽ Lục Bắc đã xảy ra chuyện?
Mạc Dao sợ hãi giãy giụa càng mạnh thậm chí cánh tay người đàn ông đã chịu không ít vết cào từ cậu. Nhưng hắn ta vẫn bình tĩnh nắm cổ chân thiếu niên, nhẹ nhàng kéo cậu ra khỏi ngách tủ.
"Trốn cái gì? Hết chỗ trốn rồi sao mà còn phải chui vào trong đấy?"
"Lý Giang" buồn cười vỗ nhẹ một cái vào mông cậu. Hắn cũng không ngại bẩn mà để thiếu niên ngồi lên đùi mình sau đó từ từ nâng mặt cậu lên. Khoảng cách của hai người gần đến nỗi có thể cảm nhận được hơi thở của nhau.
"Dù đã chui rúc đến người lấm lem bụi mà sao vẫy thơm thế này?"
Gã thanh niên si mê mà ghé sát cần cổ cậu. Nơi này vừa đổ rất nhiều mồ hôi nên đây cũng là vị trí hắn có thể ngửi rõ mùi cơ thể của thiếu niên nhất. Hắn thậm chí còn biếи ŧɦái tới nỗi vươn lưỡi liếʍ một giọt mồ hôi của thiếu niên.
Hắn định dùng búa gõ thủng đầu mình phải không?
Trong đầu Mạc Dao lúc này chỉ có hình ảnh cây búa tử thần của Lý Giang. Tuy nhiên thiếu niên không biết rằng trên người "Lý Giang" lúc này cũng có một cái búa chỉ có điều cây búa này đang muốn làm chuyện khác với thiếu niên.
Có lẽ vì trong phòng quá tối hoặc có lẽ vì Mạc Dao quá sợ hãi không dám ngọ nguậy nên khi kẻ bắt cóc vươn tay về phía cậu thiếu niên biết nhắm tịt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/moi-ngay-mi-deu-cham-chi-lam-them/2589433/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.