[Để yên cho thuốc khô rồi mới được cử động.]
Mạc Dao ngoan ngoãn nghe lời quản lý, yên lặng ngồi trên giường chờ đợi.
[Hẳn lúc này tên nhãi kia cũng thi xong rồi.]
"Ai cơ ạ?"
{Là mị. 005 tài ba đây.}
Từ trong không khí chợt xuất hiện một quả cầu kim loại. Mạc Dao chưa kịp nhìn rõ xem đây là thứ gì thì nó đã lao về phía thiếu niên mà cọ cọ.
{Nhớ qua đi. Dao Dao có nhớ 005 không? Tôi vừa thi xong liền chạy đến tìm cậu chơi đó.}
"Người máy cũng phải thi sao?"
{Tại sao không? Thời của tụi tôi robot nào cũng yêu cầu bằng cấp hết á. Tôi còn mấy môn nữa là ra trường rồi nhưng thi mãi không qua nên đành kiếm công ty thực tập trước. Mà công ty không yêu cầu bằng cấp vào kinh nghiệm cũng chỉ có công ty của 197 thôi.}
[Đừng làm như công ty chúng ta rẻ mạt như vậy chứ!]
Khác với vẻ mềm lòng khi nói chuyện với Mạc Dao, đối với 005, 197 không hề khách sáo mà đánh thẳng vào đầu nó.
[Việc tôi nhờ cậu đã làm chưa?]
{Chạy chủ nợ?}
[Không phải!]
005 lượn vòng vòng suy nghĩ một hồi mới "A" lên một tiếng.
{Bổ sung thêm đồ phòng vệ phải không?}
"Chúng ta có đồ phòng vệ ạ?"
Thiếu niên hứng thú ôm chân, gia nhập cuộc trò chuyện giữa hai người.
{Có chứ sao không. Vì một số chương trình có độ khó quá cao nên các đạo diễn quyết định sẽ cho người tham gia có đặc quyền mang đồ phòng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/moi-ngay-mi-deu-cham-chi-lam-them/2589426/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.