{Bắt đầu đi Dao Dao. Chỉ cần nói theo mị là được.}
"Cuối cùng cậu cũng tỉnh rồi." - Thiếu niên cúi đầu nhìn người thanh niên gục dưới chân mình.
Edward lúc này mới ý thức bản thân mình đã bị trói chặt đến nỗi không cử động được chỉ có thể chật vật hơi ngẩng đầu lên.
"Tôi không biết là mẹ kế cũng có đam mê kín như vậy đấy."
"Điều cậu chưa biết còn nhiều lắm."
Mạc Dao mỉm cười hai mắt cũng cong cong lên như con mèo nhỏ chuẩn bị làm chuyện xấu. Theo như 005 hướng dẫn, cậu sẽ trực tiếp dùng giày nâng cằm người thanh niên này lên nhưng do dự một lát, cậu vẫn quyết định tháo giày ra. Thiếu niên hơi nhấc tà váy để lộ phần tất chân mỏng. Edward dường như cũng phát hiện ra điều này, hắn như bị dính phải tà thuật mà nhìn chăm chăm vào đôi chân bỏ bé đang được bao bọc trong tất lụa trong suốt màu đen. Ở góc độ của hắn có thể nhìn thấy rõ ràng gan bàn chân mềm bụp được tất đen bao phủ đang từ từ hướng về phía mình. Đầu ngón chân của thiếu niên khẽ cuộn lại đầy bất an nhưng sau đó lại duỗi thẳng từ từ nâng cằm hắn lên.
Từ đầu ngón chân phát ra hương thơm ngọt nị. Đó không phải nước hoa mà là mùi thơm cơ thể của Mạc Dao.
Edward ngoan ngoãn ngẩng đầu, hai mắt đỏ đến bất thường.
"Chẳng phải khi nãy nói nhiều lắm sao. Sao giờ không nói lời nào vậy?"
Mạc Dao cố gắng không bày ra vẻ mặt xấu hổ mà dùng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/moi-ngay-mi-deu-cham-chi-lam-them/2589421/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.